Mở đại cuộc, nhìn về biển thẳm;
Ngắm trùng khơi, dựng dải đảo xanh.
Nơi Caribê sóng gầm vang bờ đá;
Nơi Mỹ Latinh bóng cờ rực bình minh.
Nhớ thuở trước:
Đất nước lầm than dưới gông xiềng bạo chúa;
Nhân dân cơ cực chịu áp bức, điêu linh.
Thế mà hay:
Chí lớn chẳng sờn lòng thép;
Gan vàng quyết phá lầm than.
Kìa Sierra Maestra, khởi nghĩa bùng lên ngọn lửa;
Với hai mươi chiến sĩ, trong tay bảy khẩu súng trường!
Thách thức uy quyền đế quốc Bắc phương;
Đập tan xiềng xích, mở đường tự do.
Từ đấy:
Quốc gia đổi mới;
Kỳ tích nở hoa.
Thương dân mực thước, một năm ròng mở lớp xóa mù;
Yêu trẻ như son, kéo tử vong về mức số không!
Không còn bóng ma ma túy lạc đường;
Chẳng thấy em thơ ngủ hoang góc phố.
Đứa trẻ mồ côi ngày xưa nghèo khổ;
Nay hóa phi công vũ trụ, vút tận ngàn mây.
Sữa ngọt ngào nuôi trẻ thơ no đầy;
Trăm phần trăm cắp sách tới trường học chữ.
Lại có đức:
Y khoa cái thế;
Áo trắng như mây.
Trăm ba mươi người dân, một bác sĩ sum vầy;
Trường Y lớn nhất hành tinh, đón bạn bè muôn lối.
Sáu trăm nghìn lượt người không quản ngại;
Ba mươi nghìn thầy thuốc tỏa muôn phương.
Sáu mươi tám quốc gia in dấu can trường;
Sản xuất vắc-xin cứu người qua nạn dữ.
Chặn đứng HIV truyền lòng mẫu tử;
Tuổi thọ tám mươi, môi trường vững một màu xanh.
Thể thao rực rỡ, Olympic đứng đầu vùng biển;
Bao vây, cấm vận, nửa thế kỷ chẳng hề lùi bước.
Sáu trăm lần tử thần mưu hại, Fidel vẫn hiên ngang;
Mười đời Tổng thống Mỹ rắp nhào, Cuba càng vững chãi!
Chín mươi năm cuộc đời vĩ đại;
Một ngọn hải đăng xoay chuyển trục xoay đời.
Kỳ vĩ thay, tình nghĩa anh em;
Sắt son bấy, đệ huynh hai nửa!
Nền móng thiêng liêng:
Bởi Chủ tịch Hồ Chí Minh vạch lối;
Được Tổng tư lệnh Fidel Castro dựng xây.
Ba lần Người đến nước non này, đắp bồi gốc rễ bền vững;
Mối quan hệ vĩ đại nghìn năm, rạng rỡ nghĩa tình đông tây.
Nhớ những ngày Việt Nam mình khói lửa;
Đạn xé bom gầm, máu đổ thịt rơi.
Giữa năm châu, Fidel cất cao lời:
“Vì Việt Nam, Cuba sẵn sàng hiến dâng cả máu!”
Lòng trong sáng xua tan giông bão;
Tiếng thét gầm lay động năm châu.
Hơn một trăm lần trên diễn đàn quốc tế lớn nhỏ;
Người đứng lên bảo vệ Việt Nam trước miệng cọp nanh hùm.
Bênh vực chính nghĩa, đập tan những luận điệu ngoại bang;
Vận động toàn cầu, hướng về đất Việt mến yêu.
Chân người bước qua ngàn dông bão;
Áo lính sờn đẫm gió phong sương.
Vượt Vĩ tuyến mười bảy, dẫm đất thiêng Quảng Trị;
Phất cao ngọn cờ, tiếp lửa chiến sĩ kiên cường.
Kìa bóng dáng những người con Cuba anh dũng:
Đường Trường Sơn gầm vang tiếng máy, các anh cùng xẻ dọc đại ngàn dông bão, mở lối tiện đường thống nhất non sông;
Vết sẹo tiêm chủng găm vào da thịt, các bạn cứu rỗi bao thế hệ trẻ thơ Việt Nam thoát qua mùa sởi đậu lạnh lùng.
Vắc-xin thời đại vượt sóng đại dương, chở che triệu tấm lòng qua cơn đại dịch hiểm nghèo;
Dòng sữa nghĩa tình nuôi dưỡng tương lai từ đàn bò giống năm ấy.
Khách sạn Thắng Lợi soi bóng hồ Tây đón bầu bạn năm châu về đây;
Đường rộng Xuân Mai vạch lối thênh thang, bệnh viện Đồng Hới khắc ghi tình bạn.
Xúc động bấy, nghĩa tình sinh tử;
Nghẹn ngào thay, tiễn biệt vĩ nhân!
Thuở Bác Hồ kính yêu tạ thế về với cõi người hiền, Fidel nghẹn ngào cúi đầu chào người đồng chí vĩ đại;
Ngày Tổng tư lệnh đi vào lòng đất mẹ, triệu trái tim Việt vỡ òa khóc thương người anh hùng như ruột thịt quê hương.
Đáp nghĩa nặng, Việt Nam chung sức;
Trọn tình sâu, sớt sẻ gian lao.
Gieo đất bạn những cánh đồng lúa chín, mang lại mùa màng no ấm đủ đầy;
Sát cánh cùng Cuba kiên cường vượt khó, chẳng quản bao vây cấm vận bủa vây.
Hai dân tộc, một trái tim nồng cháy;
Cùng thắp lên ánh lửa của thời đại;
Cùng kết nối năm châu và bạn bè toàn cầu.
Phương Đông hửng sáng, vận hội bừng lên;
Biển lớn chuyển dòng, tương lai vẫy gọi.
Kìa làn khói xì-gà thơm nồng nàn quyến rũ, đậm chất ngất ngây;
Kìa điệu nhạc Salsa rộn rã say mê, rực cháy chuỗi ngày.
Hòn đảo anh hùng không bao giờ dừng bước;
Dân tộc kiên cường vững chí hướng tương lai.
Dẫu bão tố chưa tan, dẫu ngặt nghèo còn đó;
Cuba đang chuyển mình, đón vận hội mới của đất trời, hướng về phía ánh ban mai!
Dẫu thời gian dâu bể vần xoay;
Tình nghĩa Việt Nam - Cuba mãi ngàn năm tỏa sáng!
Tựu chung lại:
Nước ấy anh hùng, người ấy vĩ đại.
Không ai khác ngoài Fidel Castro – ngôi sao ngời chính nghĩa;
Và đất nước Cuba – khúc tráng ca bất tử, vươn tới bình minh rực rỡ giữa thế gian!