
Nhìn lại chặng đường từ những năm tháng ở TP.HCM đến cuộc sống hiện tại tại California, anh cảm nhận sự thay đổi lớn nhất của mình nằm ở đâu?
Tôi nghĩ điều thay đổi không nằm ở hoàn cảnh mà nằm ở cách mình thích nghi với hoàn cảnh. Khi còn ở Việt Nam, tôi có nền tảng học tập khá tốt, mọi thứ đi theo một lộ trình rõ ràng. Nhưng khi sang Mỹ, mọi thứ không còn như vậy nữa. Bạn phải tự định hướng, tự chịu trách nhiệm cho mọi lựa chọn của mình. Hơn 23 năm qua, tôi học được cách chấp nhận việc mình không thể kiểm soát tất cả nhưng mình có thể kiểm soát cách mình phản ứng với nó. Điều đó khiến tôi trưởng thành hơn, thực tế hơn và cũng kiên nhẫn hơn với chính mình. Có những giai đoạn không dễ dàng, từ áp lực tài chính đến việc cân bằng giữa học tập và cuộc sống. Nhưng chính những lúc đó lại giúp tôi hiểu rõ mình hơn, biết mình cần gì và nên buông bỏ điều gì.
Nếu nói ngắn gọn, tôi không còn là người chỉ đi theo một con đường có sẵn nữa mà là người tự tạo ra con đường của mình, dù nó không hoàn hảo nhưng là lựa chọn mà tôi chấp nhận và đi đến cùng.
Giữa việc theo đuổi học thuật và việc trở thành một người sáng tạo nội dung, anh đã cân bằng hai con đường này như thế nào?
Thật ra với tôi, hai con đường này không tách rời nhau. Học thuật giúp tôi có nền tảng suy nghĩ, còn việc làm nội dung giúp tôi diễn đạt những suy nghĩ đó ra bên ngoài. Tôi không xem mình là một “creator chuyên nghiệp”. Tôi chỉ chia sẻ những gì mình trải qua, những gì mình quan sát được. Có thể nó không hào nhoáng nhưng nó thật. Và tôi nghĩ chính sự thật đó lại là điều khiến người ta ở lại xem lâu hơn. Việc học giúp tôi nhìn mọi thứ có hệ thống hơn, hiểu sâu hơn còn việc làm nội dung lại giúp tôi học cách đơn giản hóa những điều phức tạp để người khác có thể dễ dàng tiếp cận. Hai thứ đó hỗ trợ lẫn nhau thay vì đối lập.
Tôi cũng không đặt áp lực phải cân bằng một cách hoàn hảo. Có giai đoạn tôi tập trung nhiều hơn vào học, có lúc lại dành thời gian cho việc chia sẻ. Tôi để mọi thứ diễn ra tự nhiên, miễn là mình vẫn giữ được sự trung thực trong cả hai. Với tôi, đó mới là sự cân bằng bền vững.

Trong một môi trường mạng xã hội đầy xu hướng và cạnh tranh, điều gì giúp anh giữ được “chất riêng” của mình?
Có lẽ vì tôi không cố gắng trở thành ai khác. Tôi không chạy theo trend, cũng không đặt áp lực phải làm nội dung viral. Tôi chỉ nghĩ đơn giản là: mình có gì thì chia sẻ cái đó. Có lúc là một suy nghĩ, có lúc là một câu chuyện nhỏ trong ngày. Nhiều người hỏi tôi có chiến lược không, thật ra là không. Tôi chỉ cố gắng giữ sự nhất quán: đã chia sẻ thì phải là thật. Nếu mất đi điều đó, thì mình cũng không còn lý do để làm nữa.
Mạng xã hội thay đổi rất nhanh, hôm nay người ta thích cái này, ngày mai có thể đã khác. Nếu mình cứ chạy theo, thì sớm muộn cũng sẽ mất phương hướng. Tôi chọn cách đi chậm hơn, nhưng rõ ràng hơn về mình là ai. Có thể cách làm của tôi không giúp tăng trưởng nhanh, nhưng đổi lại, tôi cảm thấy thoải mái khi nhìn lại những gì mình đã chia sẻ. Với tôi, giữ được sự chân thật lâu dài còn quan trọng hơn bất kỳ con số nào.

Cuộc sống gia đình của anh, đặc biệt là việc có nhiều con gái, luôn khiến người khác tò mò. Anh nhìn nhận vai trò của mình trong gia đình như thế nào?
Tôi hiểu vì sao mọi người tò mò, vì nó không giống số đông. Nhưng với tôi, đó đơn giản là một phần cuộc sống của mình. Mỗi đứa con là một câu chuyện khác nhau. Có đứa trưởng thành trong môi trường này, có đứa trong môi trường khác. Điều tôi cố gắng làm không phải là kiểm soát mà là hỗ trợ khi các con cần. Thỉnh thoảng tôi chia sẻ hình ảnh các con, không phải để nói điều gì lớn lao, mà chỉ là cách tôi ghi lại những khoảnh khắc. Với tôi, gia đình luôn là một phần rất thật, rất gần trong hành trình của mình.

Nếu có thể gửi gắm một điều gì đó đến những người đang theo dõi hành trình của anh, anh muốn họ nhìn thấy điều gì từ câu chuyện của mình?
Tôi không nghĩ mình có điều gì quá đặc biệt để dạy ai. Nhưng nếu có một điều, thì có lẽ là: không cần phải đợi đến khi mọi thứ hoàn hảo mới bắt đầu. Cuộc sống của tôi cũng còn nhiều thứ chưa ổn định, nhưng tôi vẫn sống, vẫn làm, vẫn chia sẻ. Tôi nghĩ nhiều người trong chúng ta thường tự tạo áp lực là phải “đủ tốt” rồi mới dám bước tiếp. Nhưng thực tế thì không có thời điểm nào gọi là hoàn hảo cả. Nếu cứ chờ, có khi mình sẽ bỏ lỡ rất nhiều cơ hội chỉ vì sợ chưa sẵn sàng. Tôi chọn cách đi từng bước nhỏ, làm trong khả năng của mình và chấp nhận cả những thiếu sót. Có thể không nhanh, không nổi bật, nhưng ít nhất là thật với chính mình. Nếu ai đó nhìn vào câu chuyện của tôi và cảm thấy họ cũng có thể tiếp tục, dù đang ở một giai đoạn chưa hoàn chỉnh, thì như vậy là đủ rồi.

Không cần những câu chuyện quá kịch tính hay hào nhoáng, Kevin Trần chọn cách bước đi chậm rãi và kể lại hành trình của mình bằng sự chân thành. Ở đó có những nỗ lực thầm lặng, những lựa chọn không dễ dàng và cả một cuộc sống gia đình đặc biệt. Nhưng chính những điều không hoàn hảo ấy lại khiến câu chuyện của anh trở nên gần gũi. Và có lẽ, trong sự giản dị đó, người ta tìm thấy một điều rất thật: ai cũng đang cố gắng theo cách của riêng mình.