Đại thi hào Đỗ Phủ từng nói: “Nhân sanh thất thập cổ lai hy”, nhưng bên cạnh những người già sống thanh thản, an nhiên, quây quần bên con cháu, thì cũng có những người ở cái tuổi "cổ lai hy" này lại phải sống trong nỗi sợ hãi và sự cô đơn cùng cực, miếng cơm manh áo lại hoàn toàn trông cậy vào sự hỗ trợ của xã hội. Trung tâm Dưỡng lão xã Hiệp Đức, tỉnh Quảng Nam là nơi nuôi dưỡng hơn 75 cụ già neo đơn, mỗi cụ là một hoàn cảnh riêng: có cụ bị con cái ruồng bỏ, có cụ mang trong mình vết thương chiến tranh, và có cụ không còn người thân nào bên cạnh. Họ chỉ giống nhau ở sự trông nom, chăm sóc tận tâm của nhân viên Trung tâm và những bữa cơm từ nguồn tài trợ xã hội.

Ban Giám đốc Trung tâm dưỡng lão trao đổi cùng các mạnh thường quân
Dạo một vòng quanh Trung tâm, có thể thấy mặc dù đã có đủ các phòng chức năng thiết yếu như phòng Y tế, phòng ăn, phòng bếp hay phòng tiếp khách, nhưng tất cả cơ sở vật chất đều còn sơ sài, đồ dùng giản đơn, tiện nghi đã cũ kỹ và xuống cấp. Điều kiện vệ sinh, môi trường nhìn chung chỉ ở mức bình thường. Đây là Trung tâm do một nhà giáo người địa phương xin thành lập, và nay được con trai ông là ông Phạm Đình Bách, Giám đốc Trung tâm tiếp quản và điều hành. Ông Bách cho biết, ngoài việc chăm sóc hàng ngày, Trung tâm còn lo đưa người ốm đi khám bệnh, thậm chí mai táng và thờ cúng chu đáo cho những cụ già đã qua đời tại đây. Trước đây, Trung tâm cũng từng mở lớp dạy nghề cho người khuyết tật, giúp họ có thể tự lập.

Trước hội trường Trung tâm dưỡng lão Hiệp Đức
Sáng ngày 29/11 vừa qua, một hoạt động ý nghĩa đã diễn ra khi Ban Liên lạc Sinh viên xã Đồng Dương, TP Đà Nẵng tại TP Hồ Chí Minh, do anh Thái Điền cùng đoàn, đã về thăm, tặng áo ấm và tự tay nấu một bữa cơm trưa tươm tất cho các cụ. Anh em trong đoàn, người ít người nhiều, đều chung tay ủng hộ cho Trung tâm, thể hiện tinh thần cùng xã hội chăm lo cho các cụ khi tuổi già đang trôi qua trong lạnh lẽo và cô đơn.

Các mạnh thường quân trao quà cho các cụ tại Trung tâm
Khi chia tay Trung tâm, hình ảnh những cụ già với chân tay không còn nguyên vẹn, giọng nói run run, những tiếng la hét vô thức và những thân hình bất động trên giường cứ nhói lên trong tim một nỗi đau. Nỗi đau này không phải vì đói, vì khát vật chất, mà là khao khát được sự sum vầy, đoàn tụ cùng con cùng cháu, nhất là mỗi khi Tết đến, xuân về, khiến cho bức tranh tuổi già neo đơn càng trở nên xót xa hơn.