Quảng cáo #38

TẢN VĂN: VŨ KHÚC MƯA

Trời mùa hạ oi nồng. Những chiếc điều hòa được bật hết công suất. Chiều chiều, người người trong xóm nhỏ phe phẩy chiếc quạt nan trên tay. Chợt, mây đen vần vũ trên nền trời nhập nhoạng, báo hiệu một cơn mưa sắp ập xuống trong sự mong đợi của mọi người.

Sống ở phố huyện Tam kỳ từ thuở ấu thơ, đi qua bao mùa mưa nắng thất thường. Tôi vẫn hoài nhớ cảm giác đắm mình trong vũ điệu đa sắc của những cơn mưa rào mỗi độ hạ về.

z7344649284350-56de72e8b49b227356c3552f7e7394ab-1766151942.jpg
Một góc con đường rợp bóng cây xanh ở Tam Kỳ

Cơn mưa rào ẩm ương như một cô thiếu nữ mới lớn. Chờ đợi những chàng hiệp sĩ mây đen tản ra, nàng mới bắt đầu thảy từng giọt sương trong trẻo xuống nhân gian. Từ vô vàn giọt sương tí tách, rơi thoảng trên tóc mai, chao trên vai nghiêng, phải tinh ý lắm mới cảm nhận được. Chỉ thoáng chốc thôi, nàng mưa sẽ trút xối xả, cuộn trào như một vũ điệu rock chill. Những giọt nước vừa chạm mặt đất đã tan vỡ thành hàng vạn bọt nước, nảy tung tóe như một cặp đôi mê đắm xoay vòng theo làn điệu khiêu vũ sôi nổi.

Mưa. Bồi hồi về miền kí ức trong lành. Những đứa trẻ con trong xóm, mưa chưa kịp trút, đã vội hú hét nhau đi tắm mưa. Cái thời ngây ngô, chưa biết ngại ngùng, trai gái chi cũng chạy ra đường đắm mình trong làn nước tinh khiết của đất trời. Chúng tôi nắm tay nhau, tạo thành vòng tròn, nhảy múa, hò reo hớn hở. Những lúc đó, ngẩng đầu nhìn xung quanh, chỉ thấy rặt màu trắng xóa. Nhà cửa, cây cối hư hư ảo ảo như trong câu chuyện xứ thần tiên.

Mưa. Man mác niềm xa xót những năm cơ hàn. Tôi nép sau cánh cửa, trong kẽo kẹt tiếng bản lề bị gió thốc vào, chờ đợi bóng dáng mảnh gầy bà tôi đi chợ về. Bóng bà liêu xiêu, thân hình rúc hẳn vào cái áo mưa cánh dơi bạc màu, đôi ba chỗ rách rưới. Bà ấn vào tay tôi bịch hạt sen vẫn còn nóng hôi hổi được ủ kín trong chiếc giỏ nan cũ càng. Hạt sen mùa hạ nồng thơm, đường vừa ngào chín tới. Tôi nhẩn nha ăn từng chút để tận hưởng bằng hết hương vị ngọt thanh. Mãi sau này, tôi cứ vấn vương tìm lại hương vị đó giữa những xô bồ cuộc đời. Thú thật, có ăn bao lần hạt sen nữa, tôi vẫn chẳng thể tìm lại hương vị của năm tháng tuổi thơ ấy.

Tôi nhớ những ngày đạp xe đi học về giữa hai tàng cây cổ thụ trên đường Huỳnh Thúc Kháng. Mưa vừa ngớt, những giọt nước còn vung vẩy trên những vòm lá. E ấp vén tà áo dài trắng lên chiếc ghi-đông xe, những cánh hoa rơi vương trên tóc, trên tà áo dài tinh khôi. Khi vô tình bắt gặp ánh mắt đắm say của cậu bạn hàng xóm đạp xe kế bên, hai má tôi ửng đỏ như quả hồng chín nõn. Ai rồi cũng lớn, cũng biết ngại ngùng,  đâu thể mãi lông nhông tắm mưa với nhau như thuở nhỏ.

Cơn mưa mùa hạ đến nhanh đi chóng. Nhưng, chỉ trong mươi mấy phút ngắn ngủi đó thôi, làn mưa đã mang tôi về những vũ khúc tuổi thơ êm đẹp. Tôi đưa tay qua ô cửa sổ nhỏ, hứng từng giọt mưa tí tách, nhắm mắt trôi dạt theo những miền kí ức diệu vợi…

 Lê Y Pha