Quảng cáo #38

Tròn vẹn vị bánh canh bột gạo

Cuối tuần, tôi chọn lựa du hành đến núi Bà Đen (Tây Ninh) để viếng Phật Bà cầu bình an cho gia đình. Từ Thành phố Hồ Chí Minh, tôi chạy xe máy khoảng hơn 2 tiếng đồng hồ là đến địa phận Tây Ninh. Đất trời vẫn đang dào dạt sắc xuân nên thời tiết khá dễ chịu, mát mẻ.

Sau khi dâng hương, viếng Phật Bà xong xuôi, tôi đi cáp treo xuống núi và thong dong chạy xe máy lượn lờ loanh quanh phố huyện. Khi dừng chân ở một quán nhỏ ven đường để dùng bữa trưa, hương vị tô bánh canh bột gạo cứ mãi vấn vương trong lòng tôi.

z7620377793105-7180332eea8e8bebcf69f72f1978911b-1773488140.jpg

Quán bánh canh được dựng lên từ những tàu lá chuối, lá dừa khô. Ngoài sạp hàng nhỏ xíu, chỉ có vài bộ bàn ghế bằng gỗ đã phai màu thời gian. Khách vừa ngồi xuống, không phải chờ đợi lâu thì chú chủ quán đã bưng lên tô bánh canh nóng hổi. Tô bánh canh với nước dùng trong veo, chỉ có chả viên, thịt băm nhuyễn với hẹ xanh rắc lên trên. Khách chỉ cần cho thêm chút tiêu xay, ớt băm rồi thưởng thức. Sợi bánh canh thái vừa ăn, nước dùng ngọt thanh đủ sức xua tan mọi cơn mệt mỏi do say nắng của khách đi đường.

Điều đặc biệt là quán tự làm sợi bánh canh ngay tại chỗ. Một cụ bà tóc bạc phơ ngồi trên chiếc ghế tre nhỏ, chăm chú xắt nhỏ từng cục bột bằng thứ dụng cụ làm từ gỗ cán dài, bên dưới là lưỡi dao sắc bén. Từng sợi bánh canh tuôn ra thành sợi đều nhau dưới đôi bàn tay thành thạo, khéo léo của bà cụ. Hai cô bé tầm 14, 15 tuổi thì ngồi bên cạnh nhanh nhẹn mở từng lớp giấy bóng mấy cục bột tròn vo chắc hẳn đã được ủ men từ hôm trước.

Cả gia đình nhỏ cùng quây quần mỗi người một công việc, họ luôn tay luôn chân vì khách vãng lai ra vào liên tục. Nét mặt mỗi người mang vẻ thanh nhàn. Khi những giọt mồ hôi lấm tấm trên vầng trán của người vợ do ngồi bên nồi nước nhưng sôi lục bục trên bếp than rực lửa, người chồng khẽ khàng dùng khăn lau mồ hôi cho vợ. Chú chủ quán cũng nở nụ cười đôn hậu hỏi thăm những vị khách ăn có vừa miệng không. Thú thật, khi mới bước vào quán, tâm trạng tôi khá ưu sầu vì gặp nhiều điều bất như ý trong công việc và cuộc sống. Chú chủ quán đặt tô bánh canh xuống bàn, ân cần bảo: “Con cần thêm hành hay nước mắm thì gọi chú nhé!”. Nếm thử một thìa nước dùng, ăn vài miếng bánh canh, mắt tôi sáng long lanh bởi sự ấm nồng của hành và nước dùng đi qua cuống họng để lại dư vị đượm nồng, ngọt dịu.

Một gia đình nhỏ, tất bật mưu sinh bên gánh bánh canh, khung cảnh giản dị mà yên bình. Ngắm nhìn họ, tôi bất giác cảm thấy những lắng lo, ưu tư trong lòng mình bỗng hóa tủn mủn, nhỏ nhặt.

Nếu cuộc đời này không rực rỡ thì sao? Cứ đi đến nơi có gió, ăn một món ăn ngon, cuộc đời sẽ nhẹ tênh!

Lê Y Pha