
Từ một nghề thủ công đơn giản như mài kính, khắc kính, Vinhcoba đã từng bước phát triển thành một hệ sinh thái vật liệu – công nghệ – sản phẩm – văn hóa mang tính hệ thống.
Giai đoạn đầu, hoạt động sản xuất dựa trên lao động thủ công với công cụ tự chế. Giá trị tạo ra chủ yếu đến từ công sức lao động. Tuy nhiên, bước ngoặt xuất hiện khi Vinhcoba chuyển hướng sang nghiên cứu và ứng dụng công nghệ, đặc biệt là các kỹ thuật phun cát, điêu khắc phù điêu và xử lý bề mặt kính.
Sự ra đời của công nghệ kính nghệ thuật điêu khắc đã đánh dấu bước chuyển từ “nghề” sang “công nghệ”. Từ đó, các dòng sản phẩm đa dạng được hình thành như tranh kính, đèn kính, vách kính kiến trúc và nội thất kính.
Đỉnh cao của quá trình này là sự hình thành hệ vật liệu Gvico – một loại kính nghệ thuật cường lực, hai da, có khả năng khuếch tán ánh sáng, ngăn tia hại, giảm hiệu ứng nhà kính và thích nghi với điều kiện khí hậu nhiệt đới.
Không dừng lại ở sản phẩm, Vinhcoba đang xây dựng một hệ sinh thái hoàn chỉnh bao gồm: hệ công nghệ, hệ sản phẩm, hệ nhân lực làng nghề và hệ thị trường. Đặc biệt, việc tận dụng lao động nông nhàn và nghệ nhân địa phương đã tạo ra một mô hình phát triển bền vững gắn với văn hóa truyền thống.
Bên cạnh đó, mô hình Zero Waste Glass Art giúp tái sử dụng 100% vật liệu kính, giảm thiểu rác thải, giảm phát thải CO2 và góp phần xây dựng nền kinh tế tuần hoàn.
Ở tầm quốc gia, Vinhcoba có tiềm năng trở thành một ngành công nghiệp sáng tạo đặc thù của Việt Nam, tương tự như cách Gothic hay Tiffany đã trở thành biểu tượng của các nền văn hóa khác.
Do đó, cần có các chính sách hỗ trợ như: công nhận vật liệu Gvico, hỗ trợ vốn, tích hợp vào chương trình OCOP, và đưa vào chiến lược phát triển kiến trúc xanh.
Vinhcoba không chỉ là một nghề, mà là con đường phát triển từ thủ công đến công nghiệp sáng tạo, góp phần định hình vị thế của Việt Nam trên bản đồ vật liệu và nghệ thuật thế giới.